Trên con đường phủ đầy lá đổ, bóng mùa thu nghiêng ngả theo từng bước anh đi, ngày một xa dần. Tôi vốn đã biết trước thời khắc này sẽ xảy đến, chỉ là không nghĩ lại nhanh như vậy. Nắng tắt, đôi vai hao gầy không thể cõng hết nỗi cô đơn, còn lại trơ trọi mảnh tình rơi lả tả, vậy là chấm hết cho câu chuyện người thương kẻ lãng quên.